Showing posts with label Cuoi21H. Show all posts

Em đang là học sinh lớp 10 nhưng mọi người nhìn đều tưởng em đã lớp 12 rồi, có lẽ vì trông em cao lớn hơn tuổi thật của mình nhiều quá. Trông thế thôi chứ em vẫn là một đứa trẻ con to đầu mà dại. Chuyện về chữ X thứ ba em gần như mù tịt mà cũng không có hứng thú tìm hiểu lắm.
Trước đây em luôn nghĩ mình là trẻ con thì không được nghĩ đến chuyện đó quá sớm. Nếu cứ ôm ấp những suy nghĩ đen tối, đến khi bị bố mẹ phát hiện thì xấu hổ và nhục nhã lắm. Nhưng gần đây, sau nhiều lần tình cờ nghe bạn bè nói chuyện, em cảm thấy chuyện đó đã không còn xa lạ gì với tuổi của chúng em. Nhiều thằng bạn em còn thú nhận chúng nó biết xem phim đen từ hồi lớp 7, thủ dâm từ lớp 8… Tìm hiểu ra mới biết em còn gà mờ quá. Vậy mà không hiểu sao gần đây lại có người để ý và tấn công em dồn dập. Mặc dù em đã nói là không thích và cũng không biết gì nhưng bạn ấy vẫn cố tình dụ dỗ.
Bạn ấy tên N, học cùng lớp với em...
- Tao thấy tội lỗi quá!
- Có chuyện gì vậy?
- Tao vừa mới trộm tiền của 1ng, giờ áy náy quá, hay tao đưa số tiền đó cho mày nhé?
- Đừng, trả lại ngta đi.
- Tao mới trả rồi, nhưng ng ta k nhận!
- Ng ta thương hại mày đấy, thôi cứ lấy đi.
- Vậy thế thôi tao về đây
5 phút sau.
- Trời ơi thằng chóa! Ăn trộm tiền của taooooo!!!

Ngày xửa ngày xưa , xưa lắm ... Nó xưa đến cái mức mà ông cố nội của tôi kể lại cho ông nội tôi nghe hồi thế kỉ 19 (sau này tôi tìm được cuốn băng ghi âm buổi kể chuyện ấy) ông cũng đã bắt đầu bằng "Ngày xửa ngày xưa..."
Tôi nhắc lại lần nữa là xưa lắm rồi... Ở một làng nọ có một gia đình khá giả. Nhà có hai anh em trai, mặc dù là người Việt Nam chính cống nhưng ông bà lại sính ngoại nên đặt tên một đứa là: Lốp Dim đứa còn lại gọi là Thích Làm Vịt. Một ngày xấu giời nọ hai ông bà lên hứng hồi xuân, rủ nhau lên đồi ôn lại "chuyện chúng mình"...
Chuyện là thế này các bạn ạ
Hôm qua tầm lúc 9h tối em đang nghe nhạc ngủ thiu thiu thì có tiếng gõ cửa, gõ ầm ầm, nghĩ là mấy đứa con gái xóm trọ trêu nên em bật bài không quan tâm ngủ tiếp, tầm 3 phút tiếng gõ vẫn kêu nên em mới ra mở cửa, đang định chửi mấy con ranh hãm lol thì đập vào mắt em là 2 quả bưởi to đùng, à thì ra là con bạn dưới quê lên chơi, hồi chiều nó gọi cho em bảo cho ngủ nhờ 1 đêm mà em quên mất, giới thiệu sơ qua về con bạn em thì nó ở dưới quê, học xong 12 nó buôn bán ở chợ với ma ma nó, mà con này tác phong nó thô lỗ lắm, nhất là lúc nó cười trông điên điên thế nào ấy, cơ mà phải nói được cái hàng họ nó ra trò, mông vếu đầy đủ nên cũng lắm thằng theo phết ạ, nó không nói không rằng (hình như giận em) ủi ủi 2 quả bưởi to đùng vào ngực em
[#CTK21h - KỂ CHUYỆN DÀI ĐÊM KHUYA]

các bạn nhấn Theo Dõi page để cập nhật

-----THẰNG "GAY" LỘT XÁC BÁ ĐẠO NHƯ THẾ NÀO? -----

CHAP 6: NGỌ NGUẬY
------------------------

Em bắt đầu lên lớp 12 với học lực khá - ngưỡng cửa cuối cùng của đời học sinh em đã chạm đến. Những thời khắc thử thách đã đến với em như sắp đặt từ trước. Lớp em vẫn y nguyên như vậy. Có một vài nhân vật mới chuyển vào nhưng không quan trọng cho lắm. Vẫn là ngồi chung với Syno - dãy bàn thứ 2, ghế thứ 2 cửa lớp đếm vào. Thằng Ân thì vẫn ngồi chung với Ánh Nguyệt dãy thứ nhất ghế thứ 2. Thằng Thịnh và Lâm Tuấn ngồi trên thằng Ân. Những cuộc chém gió là không thiếu, tất nhiên cũng rất là vui.
Thằng Ân hay qua chở em đi học, lúc thì ăn sáng ngoài vỉa hè, lúc thì ăn ở căn tin. Em thích ăn ở căn tin nhất các thím ạ, rẻ mà lại ngon. Thường thì em, Ân, Thịnh, Tuấn hay lên sớm rồi ăn sáng ở căn tin là nhiều. Có bữa em đi 1 mình (do thằng Ân nó qua đợi em mà em chưa ngủ dậy, nó tức mình đi luôn, nghĩ lại thấy tội nó quá) lên trễ, lúc đó đói bụng quá rồi, thôi thì xuống căn tin 1 mình vậy. Từ tầng 1 em đi xuống.
Huỵch...
[#CTK21h - KỂ CHUYỆN DÀI ĐÊM KHUYA]
các bạn nhấn Theo Dõi page để cập nhật
-----THẰNG "GAY" LỘT XÁC BÁ ĐẠO NHƯ THẾ NÀO? -----
CHAP 3: SỰ THAY ĐỔI VÔ HÌNH.
---------------------------------
Ba em qua đời, em buồn lắm, trước khi ba mất, em chẳng làm được gì cho ba. Lại còn là một đứa mê game, nhớ có lần anh hai em đi bộ đội, nhà có 2 cha con, không nấu cơm, bà nội nói kể từ giờ em vào xách theo cái cạp lồng (hay còn gọi là cà mèn) vào, em ăn trong đó rồi xách ra cho ba. Lúc đó ghiền game, mê chơi thế nào quên đem ra làm ba ngồi đợi mãi . Nghĩ lại thấy em có lỗi với ba. Em tự trách em nhiều lắm. "Ba à, con xin lỗi ba, con không nhận ra được tình thương mà ba dành cho con."
"Sống trên đời, con người ta không biết quí trọng những gì mình đang có, đến khi mất đi thì mới biết hai chữ hối tiếc là gì!!!"
Lời bài hát, giờ đây con mới thấy nó thật ý nghĩa.
[#CTK21h - KỂ CHUYỆN DÀI ĐÊM KHUYA]
các bạn nhấn Theo Dõi page để cập nhật
CHAP 1. TUỔI THƠ CỦA EM
Nhớ từ cái thời mà em còn học lớp 1, nước mắt giọt ngắn, giọt dài, đi đến trường trong buổi đầu tiên cùng với mẹ. Hiền như đất . Đến nỗi lúc đó trường có vài phòng học thôi (năm 1998). Ô cửa sổ thì hơi cao so với mặt đất một tí, có lần chơi rượt bắt cũng thằng bạn,1 thằng khác lớp tên là Thy (bây giờ là Thy đen) ở đâu từ ô cửa sổ với tay xuống chụp lấy đầu tóc em, mất y 1 nhúm tóc. Đau lắm, nhưng em không dám quát vào mặt thằng đó, em chỉ nhìn thằng đó với ánh mắt giận dữ một cách yếu đuối để rồi thằng đó quát.
"Mày nhìn cc gì thế! Muốn chết không"
Bố hắn chết vì Thượng Mã Phong, cũng đã được vài năm, bỏ lại hai mẹ con hắn chơ vơ trong ngôi nhà lá đơn sơ. Lần ấy, ông mới ốm dậy, tay chân vẫn run lẩy bẩy, thế mà cứ ham chống đẩy. Mẹ hắn thấy bố hắn còn yếu thì ra sức kháng cự. Bị vợ từ chối, bố hắn tỏ ra tức tối, rồi hằn học sinh sự, cuối cùng, bà đành chiều chồng và nằm im để mặc cho ông hự hự. Đó cũng là lần cuối cùng hai ông bà hành sự…
Còn hắn, hắn vẫn là trai tơ, hơn 20 tuổi mà chưa một lần nắm tay gái, thành ra người hắn lúc nào cũng ngơ ngơ, nhìn như thằng bị đơ. Có một đêm hắn nằm mơ thấy bố hiện về, khuôn mặt ông gầy xác xơ, tóc tai bơ phờ:


[#CTK21h - KỂ CHUYỆN DÀI ĐÊM KHUYA]
các bạn nhấn Theo Dõi page để cập nhật

-----TẠI SAO CÁI ẤY CỦA CON GÁI LẠI CÓ HÌNH NHƯ VẬY =)) -----

Ngày đó,cái thủa xa xưa ấy. Mà cụ thể xưa như thế "lào" thì ***** nhớ đâu đừng hỏi nữa. Lúc đó Ngọc Hoàng vừa tạo ra loài người. Đàn ông & Đàn bà. Con "chim" của đàn ông thì là hình dạng như hiện nay chúng ta đều biết còn con "chym" của đàn bà thì ngày đó là hình...vuông

Vì ở đây chúng ta đang nói về hình dáng con "chym" của đàn bà cho nên từ giờ tại hạ sẽ chỉ nói về "chym" đàn bà thôi nhá.Vui lòng đừng nói gì liên quan đến "chim" của đàn ông
Đêm nay trăng tròn như lá mít
Anh ngồi chỏng đít viết thư tình cho em!
Không gian đêm nay như chìm vào hư vô , bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu hòa vào tiếng đàn violon của bầy muỗi đang vây xung quanh anh mà thôi !!!!
Ngày buồn, tháng nhớ, năm thương! Irắc xa xôi!
Nguyên do anh viết cái thư này thì chắc em cũng hiểu mẹ nó rồi , Anh là dân Tin , thô lỗ , cục súc , đầu đất , ngực lép … đ30' dám thổ lộ thẳng thừng mặt dí mặt với em . Email với chat thì xin lỗi em chứ anh de' biết tí gì , cho dù là dân toán tin . Mét síp thì anh cho nó ngâm nước cách đây mấy tháng nên màn hình đen thui . Ấy vậy là chỉ còn cái cách nông dân chân đất này … Làm ơn đọc hết hộ anh phát để cái tấm lòng mề anh được giái bầy .
HỒI 10: THỈNH CHÂN KINH
Bao gian lao hiểm nguy vượt qua, cuối cùng, Lôi Âm Tự đã ở trước mặt.
Lúc cả bọn đang đi vào, Phật Tổ Như Lai đang đứng tắm dưới vòi Bạch Tượng, Quan Âm Bồ Tát đang tập thể dục thẩm mĩ.
Thấy Đường Tam Tạng và ba đệ tử, cả hai trố mắt ra:
- Sao đến sớm thế?
- Trải qua bảy bảy bốn chín nạn chưa?

HỒI 9: THỎ TRẮNG.
Hành trình đến Thiên Trúc càng lúc càng gần. Thấm thoát, bao khó khăn gian khổ đã ở lại phía sau bốn thầy trò.
Một ngày nọ, đang đi trên đường chợt thấy Nhị Lang Thần từ trên không bước xuống.
- Hi, bốn vị có khỏe không?
Tôn Ngộ Không vừa thấy Nhị lang thần thì khẽ hừ mũi rồi quay mặt đi.
Đường Tam Tạng cười cầu tài:

HỒI 8: HỌ HÀNG TÔN NGỘ KHÔNG.
Thầy trò Đường Tam Tạng lại tiếp tục rong ruổi về phía tây, họ nào có ngờ hành động của họ lại bị một toán yêu quái theo dõi chặt chẽ.
Kim Giác đại vương nói:
- Mày thấy chưa? Thằng kia là Đường Tam Tạng.
Ngân giác đại vương nói:

HỒI 7: BÀN TƠ ĐỘNG.
Vượt qua trùng trùng hiểm trở, chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, một cô gái xinh đẹp ngã vật ra giữa đường đi thều thào:
- Cứu tôi với.
Đường Tam Tạng hỏi:
- Sao thế cô nương?
- Làm ơn gọi 115 dùm, tôi bị cảm gió.
- Cảm gió à? - Trư Bát Giới nói - để tôi hô hấp nhân tạo một tí là xong.
Tôn Ngộ Không gõ đầu hắn:

Ngày..... tháng.....năm.....
Mình dậy trong tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời, mụ ấy đã thức. Chẳng nhìn cũng biết mặt mụ đang "sưng" lên, vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. ôi, sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi! Vừa đánh răng vừa liếc ra bàn, mụ đã dọn xong món cơm rang khủng khiếp, cũng đĩa cải chua thừa tối qua. Nhục chưa! Đáng đời chưa? Không ăn thì đay nghiến: "Đêm qua đi với con nào?", mà ăn thì nước mắt trộn cơm. Làm người đã khổ, làm chồng còn khổ hơn. Hơ! Cái em rót bia quán "Tím" xinh ghê, xuỵt!
Ngày ......tháng.....năm.....
Ngồi ở cơ quan mà cứ như trên đống lửa. Tối nay anh em lại réo, phải nghĩ ra cơ sự gì đây. Những lý do như hội thảo, thăm bạn và sinh nhật sếp mình đã bịa nhiều, xài nữa mụ nghi mất. A! phải rồi, đi bác sĩ, cớ này chưa áp dụng bao giờ. "Alô, em à? Anh thấy đau đầu, chắc không sao , em nhỉ?.... phải khám à?....Kệ, khám làm gì..... chết là cùng...Sao, anh không chủ quan, nhưng anh thích về nhà...Thôi, nhưng nếu em cương quyết thì anh đi, nhưng lão bác sĩ này ở xa lại đông khách, anh lại phải về khuya, đừng lo!"
Xong, hi hi! Thoát. ôi thực ra mụ cũng dễ thương, chỉ có tội nói hơi nhiều và nấu đi nấu lại món thịt kho giả cầy và món gà ram mặn...ơ, em sinh viên thực tập vưà mới luớt qua, chân dài quá! Trời ơi, tôi già rồi. Tôi chết mất!
Ngày......tháng......năm..........
Mình dắt xe ra khỏi nhà như một lão ở đợ. Ghi-đông là cặp sách cho con, yên sau là túi quần áo đi sửa, đằng trước là hai bịch xà bông. Còn đâu hình ảnh chàng trai dũng mãnh, chuyên gia vi tính, người đàn ông hào hoa sáu năm trước. Thôi, hình tượng mình có lẽ đã chết hẳn rồi. Gia đình đúng là cối xay, nghiền tất cả thú vui tuổi trẻ thành món cháo bèo nhèo.
Hôm nay mụ biệt phái mình đi sửa bếp gas. Không ngày nào mụ không giao một "nhiệm vụ bất khả ", mặc dù mình không phải là "Tôm-cờ-ru-dơ", còn mụ tất nhiên chẳng phải là "Ni-kon-kit-man". Hôm thì phải mua chai nước mắm năm ngàn (trong khi toàn quốc đều bán sáu!), hôm thì phải mua ký thịt bò mà về cân thấy ký mốt! Thôi để tôi đụng xe cho bà vừa lòng. Gặp thằng bạn ở đầu ngã tư, nó giúi cho tờ thiệp cưới. Thế là mình sắp toi hai trăm, còn nó sắp toi cả cuộc đời. Mình muốn cản nó, rồi lại cuời gằn:"Em dại thì cho em chết, anh hơi sức nào mà lo".
Ngày.......tháng......năm.....
Gặp chai kem dưỡng da, tần ngần rối quyết định mua cho mụ. Của đáng tội, chả mấy khi dám xài cho bản thân. Nhưng để cẩn thận mình phải bóc giá tiền đi và 'khai" rẻ hai chục ngàn mới an toàn tuyệt đối. Hôm qua, có một em mới về phòng. Sao mà trẻ trung xinh xắn thế. Mình phải làm mặt "ngầu" cho oai, chứ trong lòng buồn bã quá, già rồi còn gì. à! Không, không già! Để tuần sau ta sẽ mời em đi ăn kem. Đúng đắn nhất thế giới. ôi, cái kính của tôi đâu rồi? Thằng bạn tặng hai vé biểu diễn thời trang. Tối nay đi coi với mụ. Phải nhớ đến phần áo tắm cần giữ bộ mặt cau có và dửng dưng. Nếu không thì lộ hết. Xuỵt! Bên kia đường mới khai trương một thẩm mỹ viện, ra vào toàn loại nhiều mỡ ít nạc. Các bà ơi, tập làm gì, mát-xa làm gí. Cứ phóng xe, hò hét chồng con như mụ nhà tôi thì da thịt săn chắc ngay thôi.
Chủ nhật phải đưa mụ và con bé đi sở thú. Chả hiểu sao mụ lại thích thiên nga, con bé thích gấu, còn mình chỉ thích đười ươi. Có lẽ bởi nom nó có vẻ vô tư và khỏe mạnh. ơ, em vừa đi qua mặc áo hai dây. Nếu mụ mà mặc thì khá hơn, bởi vai trắng và tròn. ôi đàn ông, ôi lũ chồng, đứng núi này trông núi nọ. Phó phòng vừa biếu chai rượu. Thử nhấp một ngụm xem. Khà! Ngon. Nhìn ảnh vợ con trên bàn, sao mà lung linh. Hình như mụ ấy đang cười!
Ngày....tháng.....năm..........
HỒI 6: HỎA DIỆM SƠN
Lại nói 4 thầy trò cùng nhau đi thỉnh tây kinh, đột nhiên đến một ngày, thời tiết đột nhiên trở nên nóng bức không sao tả nổi.
Trư Bát Giới nói:
- Đại sư huynh ơi, cứ thế này có khi đệ thành heo quay mất, hay đi đâu mua cái máy điều hòa đi.
- Ngu vừa thôi chứ - Tôn Ngộ Không gõ vào đầu Bát Giới - chả lẽ cho mày vác máy lạnh bên người à?
- Thì ít ra cũng phải có cái quạt gió chứ. - Sa Tăng kêu.
- Đồ ngu lâu dốt bền khó đào tạo - Đường Tam Tạng gắt - uổng công sư phụ dậy lâu nay, cướp đâu ra điện mà cắm?...
HỒI 5: THI TÀI
Tôn Ngộ Không đưa phu nhân cáo đi bèn quay về, thấy Sa Tăng bà Bát Giới nằm hai đống dưới đất thì đá vào nói:
- Ham ăn ham uống lắm vào, chết chưa em?
Đường Tam Tạng nói:
- Cứu bọn nó đi, không thì lại phải gánh hành lý mệt lắm.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thổi phù, đuổi hết virus Sard trên người hai người.
Nhưng ngài lại lấy dây xích cả hai lại.
Trư Bát Giới kêu lên:
Tây Du Ký
HỒI 4: TAM TẠNG ĐUỔI HÀNH GIẢ.
Rong ruổi đường xa, thấm thoát, bốn thầy trò đã đi được hơn một phần ba chặng đường.
Phong ba bão táp, yêu ma quỷ quái bị tiêu diệt không biết bao nhiêu mà lần, tình thày trò, huynh đệ cũng mỗi lúc một khăng khít hơn.
Chợt một ngày nọ, đang đi trên đường, Trư Bát Giới liên tục kêu khát:
- Khát quá sư huynh ơi.
- mày tưởng ta không khát chắc, nhịn đi em.
- Nhịn thế quái nào được mà nhịn. - Trư Bát Giới kêu lên - kiếm đâu ra lon Pepsi giờ nhỉ?
- Mỡ đấy mà húp em ơi, mày nhìn xem, xung quanh vắng lạnh, tứ phía vắng tanh như chùa bà đanh, cướp đâu ra pepsi cho mày uống?
HỒI 3: THU PHỤC BÁT GIỚI & SA TĂNG
Hai thầy trò đi thêm vài ba ngày nữa thì đến Cao Lão TRang.
Thấy Đường Tam Tạng dẫn theo Tôn Ngộ Không lên đường, quản gia nói:
- Đại sư dẫn con khỉ này theo diễn xiếc phải không? Tiếc rằng nhà chúng tôi có chuyện buồn, không thích đón người lạ.
Đường Tam Tạng gặng hỏi chuyện gì mãi quản gia mới nói:
- Cao gia chúng tôi cưới nhầm phải chàng rể yêu quái, hôm nay nó đến đây bắt vợ đấy.
- Muỗi, để chúng tôi lo, bọn yêu tinh nhãi nhép làm gì được bọn này chứ? - Đường Tam Tạng nói.
Tôn Ngộ Không nói nhỏ:


Dù đi bằng đường nào, thì cũng đến một nơi gọi là.........
Là gì thì phi nhanh xuống cuối truyện mà xem nhé :))
.
.
.
..Đá tảng )( Đá nhỏ..
Đá nhỏ tên là Tin. Đá tảng tên là Gia.
Hai đứa cùng sống trong một khu chung cư nhỏ. Hai bà mẹ quen thân nhau từ những ngày đầu mới dọn đến. Hai ông bố gặp nhau thì lại hợp cái khoản thích sưu tập đá cổ, nên đặt cho hai đứa cái biệt danh "đập đâu vỡ đấy" này. Hai "viên đá" vì thế mà thân thiết với nhau, ở cái chung cư này, chỉ có nhà nào biết nhà ấy, có bạn có bè là điều không dễ.
Đá tảng là con trai nhưng lại hiền lành, ngoan ngoãn chứ không ngang tàng bướng bỉnh như Đá nhỏ.
Ai có thể tượng tưởng được cảnh một đứa con gái 5 tuổi dám trèo lên cái lan can chung cư mà hú hú như vượn?
Lại còn rủ nhau tối tối ra hành lang đi gõ cửa từng nhà xong chạy....
Rồi còn hay chọc ngoáy bắt nạt người khác, người duy nhất "không thèm chấp" Tin là Gia. Thằng bé luôn nhường nhịn nhận phần thiệt cho mình, thậm chí còn phải ăn hết bát cơm thừa của con bé mà không được để mẹ con bé biết, nếu không nó sẽ bù lu bù loa lên với bố mẹ hai đứa rằng "Gia đánh con". Đây gọi là Ác từ trứng ác ra......